Content

0 comments

Thư cho em


Xin bạn hãy đọc hết lá thư này, dù bạn đang sống trong tình yêu hay bị tổn thương bởi tình yêu. Bởi chúng ta có tin hay không, thì tình yêu vẫn luôn là ánh sáng có thật, nguyên khiết, khiến cuộc đời chúng ta có lần nào đó toả sáng như một cây Noel kiêu hãnh. 


Đây là lá thư của triết gia nổi tiếng André Gorz viết cho vợ mình. Một ngày tháng 9 năm 2007, người ta phát hiện  Gorz và Dorine đã chết cạnh nhau tại nhà riêng, họ đã tự tiêm thuốc độc để cùng nhau ra đi. Hai người viết thư để lại cho bạn bè và người thân, dặn dò muốn thi thể của họ được hỏa thiêu và rải tro trong vườn nhà, họ muốn được cùng nhau ra đi khi một người quá đau ốm, và muốn vẫn được ở cạnh nhau dù bên kia cái chết.


---///---


"Anh đã chụp được một bức ảnh của em, từ phía sau. Em đang chân trần nghịch nước trên bãi biển La Jolla. Em 52 tuổi. Thật ngỡ ngàng. Đó là một trong những bức ảnh của em mà anh thích nhất.


Anh đã ngắm bức ảnh rất lâu khi hai chúng ta về nhà, khi em hỏi anh rằng, liệu có khả năng em không bị mắc căn bệnh ung thư nào đó không. Em từng lo âu về điều đó từ hồi chúng ta đến Mỹ, nhưng em không muốn nói gì cho anh biết. Tại sao thế hả em? “Nếu phải chết, em muốn nhìn thấy California trước”, em chỉ bình thản nói với anh như vậy.


Căn bệnh ung thư màng trong dạ con đã không được phát hiện trong những lần kiểm tra sức khỏe định kỳ. Sau khi các chẩn đoán được thực hiện và thời điểm phẫu thuật đã được xếp lịch, chúng ta đến sống một tuần trong ngôi nhà do chính em thiết kế. Nơi đây, anh đã dùng một cái đục để khắc tên em lên một viên đá. Ngôi nhà thật tuyệt. Tất cả những khoảng không đều có cấu trúc hình thành. Từ cửa sổ phòng ngủ, chúng ta có thể nhìn xa ra, qua các ngọn cây.


Đêm đầu tiên, vợ chồng mình không ngủ được. Chúng mình nằm lắng nghe hơi thở của nhau. Có tiếng một con sơn ca bắt đầu cất tiếng hót, rồi một con nữa, từ nơi nào đó xa hơn, hòa giọng. Chúng ta thì thầm cùng nhau. Suốt cả ngày hôm đó, anh cuốc xới trong vườn và không ngừng liếc nhìn em qua khung cửa sổ phòng ngủ. Em đứng đó, bất động, thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Anh biết, em đang cố làm quen với ý nghĩ về cái chết, để chiến đấu với nó một cách không sợ hãi. Khi lặng im, trông em xinh đẹp và quả quyết đến lạ lùng - một dáng vẻ mà anh không thể tưởng tượng được rằng, em sẽ đầu hàng cuộc sống.


Anh nghỉ việc ở tờ Le Nouvel Observateur để đến trông em trong phòng bệnh. Đêm đầu tiên, qua cánh cửa sổ rộng mở, anh nghe bản giao hưởng số 9 của Schubert. Nó lắng đọng, quyện chặt vào trong anh, từng nốt, từng nốt. Đến bây giờ anh vẫn nhớ từng khoảnh khắc trong cái phòng bệnh đó. Pierre, ông bạn bác sĩ của chúng ta - người mang đến cho anh những tin mới nhất về em vào mỗi sáng sớm - đã nói: “Anh đang sống trong những giờ khắc đặc biệt. Anh sẽ không thể nào quên được đâu”. Khi anh hỏi anh ấy về khả năng kéo dài sự sống cho em trong 5 năm nữa, câu trả lời của Pierre là 50-50. 




Khi em ra viện, chúng ta đã trở lại căn nhà của mình. Tinh thần của em khiến anh phải rùng mình, khiến anh khẳng định thêm một lần nữa, rằng em vừa thoát khỏi cái chết và đang bắt đầu cuộc sống với một ý nghĩa mới, một giá trị mới. Một người bạn của chúng ta đã nhanh chóng hiểu được điều này khi anh ấy nhìn thấy em trong một bữa tiệc. Anh ấy đã nhìn thẳng vào mắt em rất lâu rồi nói với em rằng: "Tôi đã nhận ra chị ở một góc nhìn khác". Anh không biết em đã trả lời anh ấy ra sao. Nhưng sau đó, anh ấy nói với anh: “Đôi mắt ấy! Giờ thì tôi hiểu tại sao bà ấy lại quan trọng với ông như vậy”.


Em đã trở về từ nơi không ai trở về được. Anh nhớ một nhà thơ lãng mạn người Anh từng nói: “Trên đời, không có gì quý giá bằng sinh mạng”.


Trong những tháng em hồi phục, anh quyết định nghỉ hưu ở tuổi 60. Anh đếm từng ngày cho đến khi nhận được quyết định nghỉ việc. Anh vui vì được nấu ăn, được theo dõi những dấu hiệu cho thấy sức khỏe em bắt đầu trở lại…


Thật ngạc nhiên khi việc anh rời bỏ tờ tạp chí đã có 20 năm gắn bó không hề làm tổn thương đến bản thân anh cũng như những người khác. Anh nhớ, cuối ngày hôm đó, anh từng viết về một thứ duy nhất thiết yếu với anh: được ở bên em. Anh không thể tưởng tượng, mình có thể viết, có thể làm việc mà không có em gần cạnh. Em cần thiết cho anh đến nỗi, thiếu em, tất cả mọi thứ dù quan trọng đến mấy cũng sẽ mất ý nghĩa. Những lời này anh đã nói ở lời đề tặng dành cho em trong cuốn sách cuối cùng.


Đã 23 năm trôi qua kể từ khi chúng ta đến đất nước này sinh sống. Ban đầu, chúng ta sống trong nhà của em, một ngôi nhà luôn mang lại cho người khác cảm giác hài hòa. Nhưng sự hài hòa ấy chỉ tồn tại được có 3 năm. Người ta xây một nhà máy điện hạt nhân ở gần đó, khiến chúng ta phải chuyển đi. Vợ chồng mình tìm được một căn nhà khác, cũ lắm, nhưng rất mát vào mùa hè và ấm vào mùa đông. Ngôi nhà có một khoảng sân thật rộng, nơi em được dạo chơi thật hạnh phúc. 


Em giấu những đau đớn của mình. Em không ngừng khuyến khích anh viết. Và trong khoảng 23 năm sống trong ngôi nhà đó, anh đã xuất bản 6 cuốn sách và hàng trăm bài báo cùng các cuộc phỏng vấn. Em đã trao cho anh con người em và cả cuộc sống của em. Anh muốn mình có thể trao cho em tất cả mọi thứ trong khoảng thời gian còn lại của chúng ta.


Em sắp bước vào tuổi 82. Em đã thấp đi 6 cm và chỉ còn nặng 45 kg. Nhưng em vẫn rất đẹp, rất lịch thiệp và đầy quyến rũ. Chúng ta đã sống cùng nhau 58 năm và bây giờ, anh cảm thấy yêu em hơn bao giờ hết. Anh mang bên mình một khoảng trống vắng vô cùng trong lồng ngực và chỉ có thể được lấp đầy bằng cơ thể ấm áp của em. 


Thỉnh thoảng, trong đêm, anh nhìn thấy bóng của một người đàn ông vật vờ đi sau một chiếc xe tang, trên một con đường dài trống trải, giữa một khung cảnh hoàn toàn trống vắng. Người đàn ông đó là anh. Anh không muốn dự lễ tang của em. Anh không muốn nhận nắm tro tàn của em trong một chiếc bình. Anh nghe đâu đó giọng hát của Kathleen Ferrier và choàng tỉnh. Anh vội vàng kiểm tra hơi thở của em rồi giang tay, ôm lấy em vào lòng. 


Cả hai chúng ta đều không muốn sống thiếu nhau. Vợ chồng mình vẫn thường tâm tình rằng, nếu có phép màu cho con người một kiếp sống nữa, chúng ta vẫn muốn có nhau."




Ảnh: pinterest.com

0 comments

Thứ mà đàn bà khao khát



 Thứ mà người đàn bà khao khát thực sự đó là toàn bộ người đàn ông hướng về họ.

Đàn bà dằn dỗi, cáu gắt, mắng nhiếc, rủa xả cũng vì muốn giành lại toàn bộ sự chú tâm ấy, dù chỉ một lần, về phía họ.

Khi người đàn ông biện hộ vì công việc, bận bịu, mưu sinh, nghĩa vụ,... để hời hợt trong mối quan hệ kết nối với người đàn bà, lý do mặc dù nghe có vẻ... hợp lý. Nhưng sâu thẳm bên trong, đàn bà vẫn hiểu người kia không đang sống hết mình với họ. Thế là họ phản ứng.

Sự không hết mình có thể vì người đàn bà không đủ hứng thú để hết mình.

Cũng có thể vì người đàn ông quen hời hợt.

Mà cũng có thể vì chính cả hai đều không biết hết mình thực sự là gì, nhưng họ vẫn cảm nhận được sự thiếu thốn đó và tiếp tục tìm kiếm, đòi hỏi nhau.

Sự chú tâm ấy, nếu chưa từng là toàn bộ, sẽ vẫn luôn khiến người đàn bà đau đáu đi tìm.

Có người thì mãi vẫn chưa tìm được ở người yêu để mà có thể kết hôn.

Có người thì từng kết hôn, buông tay và rồi tìm mãi vẫn lại... chưa thấy người phù hợp.

Hết mình với cô ấy có thể chỉ là nếu bạn thực sự muốn có cô ấy, hãy làm mọi cách để đem cô ấy về bên bạn.

Là bảo vệ cô ấy trước những ý kiến của vạn “người tốt xa lạ”.

Là đưa đón cô ấy mỗi khi có thể.

Là lắng nghe thực sự lời cô ấy tâm tình.

Là biết rằng cô ấy đang thực sự cần những cái ôm.

Là ngồi lặng yên bên cô ấy, uống một ly cafe bình thường mà không kèm theo điện thoại.

Là cùng cô ấy san sẻ mối bận tâm con cái.

...

Nếu bạn cứ nghĩ bạn cần phải đao to búa lớn, xây vây dựng cánh ngoài kia để trông có vẻ hào hùng. Nhưng cái nắm tay thật chặt với người mình thương hay nhìn vào đôi mắt cô ấy để biết cô ấy vui hay buồn bạn vẫn không làm được thì bạn chưa từng một lần thực sự sống hết mình với chính điều bạn muốn, chứ chưa nói là vì người bạn thương.

Chính sự không hết mình ấy khiến cả hai đều thiếu thốn...

Đều buồn!

Không có người đàn bà muốn sống một mình, chỉ có người đàn bà mà khi đàn ông không đủ kết nối và trung thực, trung thực trước hết là với chính họ, đàn bà thà ở một mình chứ không “ăn món dở mồm”. Vì họ biết, chuẩn sống của họ cao hơn cái mức cần một người để vừa lòng xã hội.

Họ đợi được một người đủ chín đến bên mình.

St. page Lẽ Ghét Yêu

0 comments

Tản mạn 4

 


1. Trong cuộc sống không có ai không phải chịu uất ức cả. Câu này không mang nghĩa xúi giục chúng ta phải tiếp nhận điều đó, mà là nhắc nhở bản thân chúng ta mạnh mẽ, ít nhất là không để cho bất kì loại người nào cũng có thể ức hiếp mình. Nếu nội tâm bạn không kiên cường, ai cũng có thể bắt nạt bạn, hơn nữa, nếu bạn không thể phản kháng lại được, đó mới là bi kịch tồi tệ nhất.

2. Sự nghiệp đơn giản hơn hôn nhân rất nhiều. Nếu như bạn bỏ sức lực, công việc sẽ không vô duyên vô cớ rời bỏ bạn. Những người phụ nữ có sự nghiệp thành công chưa chắc đã có cuộc hôn nhân hạnh phúc, nhưng người phụ nữ làm việc không đâu ra đâu mà lại mong ước có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc thì không kém việc nằm mơ là bao!

3. Những người phụ nữ hiểu biết thực sự đều không bao giờ kí thác kì vọng của mình lên việc đối phương hy sinh cho mình, cũng sẽ không cường điệu sự khổ cực của mình. Bởi vì cô ấy biết rằng, được người khác cảm kích, biết ơn là một loại hạnh phúc. Ngày ngày rêu rao sự hy sinh vất vả của bản thân sẽ khiến người khác cảm thấy phiền chán, vì vậy, cô ấy sẽ dùng cách thức nhẹ nhàng, tươi mát như cơn gió mùa xuân khơi gợi, dẫn dắt người đàn ông nguyện ý sẵn sàng hy sinh, bảo vệ cô ấy. Bằng cách thức này, đôi bên đều được lợi.

4. Khi người đàn ông không để tâm đến bạn, bạn có thể chỉ trích anh ta, cũng có thể lên án anh ta. Bạn chỉ trích và oán thán người đàn ông nhiều lần thêm nữa cũng không mang được trái tim anh ta về, cũng không thể thay đổi được tình hình của bạn, giống như việc đấm vào bông, tốn công vô ích.

5. Hạnh phúc là gì? Là những người dù có tai vạ gì đến nơi cũng nở nụ cười cầm tay bạn mà nói: Dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra, mình vẫn sẽ tình nguyện cùng cậu đối mặt, dù cho sa cơ lỡ bước, phồn hoa náo nhiệt phai mờ thì vẫn bên bạn một đời nghèo khó, bởi bạn cho mình một thế giới đẹp đẽ, thế nên mình sẽ không rời bạn mà đi.

6. Quan niệm không giống nhau không cần phải miễn cưỡng. Quá trình tôn trọng người khác cũng chính là quá trình bản thân trưởng thành. Chỉ có những người nội tâm yếu đuối mới cần người khác chuyện gì cũng phải đồng tình với mình. Còn những người nội tâm mạnh mẽ không cần yêu cầu người khác phải gật đầu với mình.

7. Có tư duy như thế nào sẽ thể hiện người đó xử lý các mối quan hệ như thế. Cuộc sống mỗi người sẽ do tư duy dẫn đường, hình thành nên số mệnh của người đó. Đó chính là tính cách quyết định vận mệnh.

 Muốn thay đổi hoàn cảnh của bản thân, đừng mang hi vọng của bạn kí thác lên lương tâm giác ngộ của người đàn ông vì điều này quá không thực tế. Bản thân bạn, tài nguyên của bạn, sức mạnh của bạn mới là thứ cốt lõi quyết định anh ta sẽ đối đãi với bạn như thế nào.

8. Mỗi cô gái cần rõ ràng một chuyện: Những người phụ nữ sau khi kết hôn buông bỏ bản thân thì trước khi kết hôn cũng tạm bợ với chính mình. Điều khiến bạn lơ là bản thân từ trước tới giờ đều không do hôn nhân hay con cái, mà nằm ở sức ỳ của bản thân bạn mà thôi.

9. Bạn chỉ nên truy cầu hôn nhân có đồng thời cả tình yêu lẫn tình thân. Nếu như hôn nhân vợ chồng chỉ có tình nghĩa với nhau, đó là bi kịch, bởi vì, mỗi cô gái cần nhận được sự nuôi dưỡng của tình yêu.

10. Đời người ngắn ngủi. Khổ một ngày, vui cũng là một ngày. Nếu như bạn không có năng lực khiến bản thân vui vẻ, vậy thì ai cũng không thể cho bạn một cuộc đời hạnh phúc.

11. Không nên đặt sự kỳ vọng quá cao vào nhân tính, nhưng cũng đừng quá thất vọng với nó mà hãy đặt bản thân vào đúng vị trí. Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng không cần phải miễn cường thành mối quan hệ mẹ con ruột thịt. Rõ là không phải cha con chung dòng máu, cũng không cần miễn cưỡng phải như con ruột của mình. Rõ ràng là mối quan hệ cần có hai người xây đắp, nên đừng cho rằng đối phương mãi không chịu thay đổi.

12. Ý nghĩa của hôn nhân nằm trong điểm này: Chúng ta trở thành vợ chồng, từ đó trở thành người thân cận nhất trong cuộc đời của mình. Dù có cuộc sống có thuận lợi hay khó khăn, giàu có hay nghèo đói, khoẻ mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay phiền não, chúng ta đều không do dự mà vẫn dành tình yêu cho đối phương, vĩnh viễn trung thành với tình yêu này.

13. Nói về hôn nhân, tôi cho rằng tiến bộ lớn nhất của người phụ nữ chính là không sống tuỳ ý, không dựa dẫm ỷ lại vào người khác, thậm chí có thể sống bình thản trong lời đàm tiếu nghị luận của người khác, đó mới là cách sống thoải mái, tự tại, thoát khỏi bình phàm. Nếu có người đồng hành cùng bạn thì cùng nhau đan tay bước tiếp, còn nếu không, bạn cũng có thể tự mình bước đi.

14. Trong chúng ta không ai có thể đảm bảo rằng hôn nhân sẽ không gặp trở ngại hay thất bại. Có người sẽ rút kinh nghiệm xương máu, không ngừng tổng kết, kiểm điểm lại bản thân. Từ trong khó khăn trở ngại họ học được cách trưởng thành để cuối cùng có được hạnh phúc của riêng mình. Cũng có người khư khư cố chấp, sai càng thêm sai còn đem bi kịch của mình thành phim dài tập.

15. Là một người trưởng thành, hẳn là chúng ta đều biết mỗi người đều mơ ước về một cuộc sống thân nhàn tự tại, muốn làm gì cũng được, không muốn bị trói buộc, kìm kẹp. Nhưng bất cứ sự tình nguyện nhượng bộ nào về cuộc sống tự do của bản thân, nguyện ý sửa đổi tật xấu khuyết điểm, ràng buộc hành vi của bản thân, đều là vì tình yêu.


0 comments

Tản mạn 3

 



(微博@晚情的小窝)
Dịch bởi Thanya

1. Trời xanh công bằng nhất ở điểm này: Mỗi người sẽ sống cuộc đời tương xứng với năng lực của mình.

Bạn hăng hái tích cực, những ngày tháng của bạn sẽ vô cùng đáng chờ đợi. 

Bạn nghĩ quẩn, tiêu cực những ngày tháng của bạn chỉ chồng chất sự thất vọng. 

Bạn nỗ lực, theo thời gian bạn sẽ ngày ngày thăng tiến. 

Bạn lười biếng, ngày qua ngày dần bại lụi. 

Bạn chủ động, cuộc đời bạn sẽ đầy ắp cơ hội. 

Bạn bị động, đời bạn chỉ như ao tù nước đọng mà thôi.

2. Chúng ta trở nên mạnh mẽ, để cho bản thân có được khả năng chống chọi được mọi sự bất bình, cũng là để bản thân có được năng lực cùng người mình yêu vượt qua phong ba bão táp, chứ không phải trở thành người phụ nữ chỉ biết khóc than.

3. Tình yêu, 

Có thể khiến một người phụ nữ trở nên dịu dàng,

Cũng có thể khiến cô ấy trở nên mạnh mẽ.

Trong tình yêu, người phụ nữ sợ nhất không phải chia tay, mà là nhìn thấy người mình yêu chịu tổn thương mà bản thân lực bất tòng tâm.

4. Thế giới rộng lớn, nghìn người vạn người, có được một phần nghìn người công nhận chúng ta, cũng là quá đủ để chúng ta không cảm thấy mình cô đơn. Không cần phải mong mỏi nhiều người thích mình. Khi lui về “cánh gà”, ngược lại có càng nhiều người thích chúng ta hơn.

5. Đàn ông chỉ cần tin một lần, làm như vậy, sẽ bảo vệ cho tình yêu và tôn nghiêm của bạn, cũng sẽ giảm khả năng tổn thương của bạn xuống mức thấp nhất. Hơn nữa, một cô gái vừa độc lập vừa có tôn nghiêm, hạnh phúc sẽ không để bạn chờ quá lâu đâu.

6. Hãy đem những điều tốt đẹp nhất cho những người quan tâm tới bạn, và hãy cách xa những người dù bạn có làm gì họ cũng không để tâm tới bạn. Nếu như bạn hiểu được điều này, bạn sẽ thấy thế giới này thật ra rất đơn giản, cũng rất tốt đẹp. Bạn không cần phải ngày ngày xoắn xuýt xem ai không thương bạn, ai không đối xử tốt với bạn, ai quá đáng với bạn. Bạn phải biết rằng, không ai có thể quá đáng với bạn tới lần thứ 2, trừ khi bạn cho phép họ làm điều đó.

7. Chẳng có ai làm một việc gì đều khiến mọi người đều yêu thích, người hoàn hảo hơn nữa cũng không thể làm được. Vì vậy, bạn để ý làm gì? Chỉ cần bạn còn nhớ tới ước vọng ban đầu của mình, mọi việc còn lại, thuận theo tự nhiên đi.

8. Những người thành công, có lẽ chưa từng nghĩ tới có được những ngày huy hoàng về sau. Họ chỉ là dựa vào nỗ lực không ngừng nghỉ, một lòng nhiệt huyết vì cuộc sống của bản thân và lý tưởng của chính mình phấn đấu. Có thể chưa chắc đã thành công, nhưng quá trình nỗ lực cũng là một dạng trưởng thành.

9. Chúng ta nếu không nói được những lời vàng ngọc, thì ít nhất nên biết xử sự, biết giữ mình trong các trường hợp cụ thể. Đừng có mỗi giây mỗi phút đều nói không ngừng, làm như vậy sẽ khiến người khác thấu rõ bạn, xem thường bạn. Một người mà chỉ một ánh mắt liền có thể nhìn thấu sẽ rất khó có thể có được sự coi trọng từ người khác.

10. Cuộc sống này làm gì có đường tắt, cái dường như là lựa chọn đi đường tắt phần lớn chỉ là cạm bẫy. Bạn không nguyện ý thực tâm nỗ lực, cuộc sống sẽ quay lại đáp trả gấp đôi. Cái gọi là đường tắt, chỉ là bạn hiểu sớm đạo lý này hơn người khác mà thôi.


0 comments

Tản mạn 2



1. Cảm giác an toàn chân chính đến từ việc không bao giờ buông bỏ chính mình, không buông lơi công việc của bản thân, không ngừng trưởng thành và không để bản thân trở thành cái xác không hồn, cũng như hoạn nạn có nhau trong hôn nhân, quý trọng và chân thành trong tình cảm, rộng lượng giúp đỡ và chăm sóc cho nhau.

2. Nhiều lúc, bạn tàn nhẫn với bản thân một lần thì tương lai mới mở ra vô vạn khả năng, cuộc đời bạn sẽ không khổ, hạnh phúc thuộc về bạn sẽ chào đón bạn ở nơi xa. Nhưng nếu như bạn không chịu đau một lúc, chỉ hi vọng nhàn hạ sung sướng tức thì, những ngày tháng sau này bị lãng phí, dung nhan tàn tạ lại trách đời mình không may.

3. Những người có trí huệ thực sự, từ đầu chí cuối đều cố gắng tin tưởng đối phương, coi trọng đối phương, ra sức để đối phương có thể thể hiện ưu điểm của mình, đồng thời cũng không buông lơi cảnh giác với những người có ý đồ xấu với mình.

4. Cuộc sống này có rất nhiều người sống không tốt, có người thấy bản thân rất thảm hại, có người thấy mình không may mắn. Nhưng những điều này đều không phải nguyên nhân, đa số những người sống không tốt nguyên nhân chỉ có một: từ trước tới giờ không bao giờ chịu hạ quyết tâm, chân chính sống cho ra trò, sau đó còn thích bày đặt oán trách cuộc đời, cầu người cứu trợ.

5. Không cần phải ngưỡng mộ những người sống tự do và hạnh phúc hơn bạn, họ không xuất sắc hơn bạn mấy đâu, chỉ là trong cuộc sống của họ, họ có chủ kiến của chính mình, đồng thời có dũng khí để kiên trì mà thôi.

Một năm nữa lại tới, tiếp tục cố gắng!

(微博@晚青的小窝)

Dịch bởi Thanya.
0 comments

Người khác giúp bạn là vì tình cảm, không giúp bạn là bổn phận

 



Tác giả (作者): Vãn Tình (晚情)

Người dịch (译者):Thanya

1. 

Có một lần, tôi đi Vân Nam chọn phỉ thuý, hẹn bạn gặp nhau ở Côn Minh. Lúc lên máy bay, tôi muốn nhấc đồ lên khoang đựng hành lí phía trên. Do không cao, tay yếu nên nâng đồ khá mất sức, sau đó đột nhiên cảm thấy nhẹ tay hơn, tôi quay đầu lại thấy có cô gái đang giúp tôi đẩy đồ lên trên, hành lí thuận lợi trượt vào bên trong. Tôi cười cảm ơn cô ấy, cô ấy cũng cười đáp lại tôi.

Cô gái ấy ngồi vị trí ngay bên tay phải tôi. Cô ấy nghĩ tôi mới hơn 20 tuổi, tôi cũng nghĩ cô ấy mới tốt nghiệp đại học không lâu. Hỏi ra mới biết là cả hai đã hơn 30 tuổi rồi, thế là vui vẻ hào hứng nói chuyện.

Cô ấy hỏi “Cậu đi một mình sao?”

Tôi đáp “Mình hẹn bạn gặp nhau ở Côn Minh rồi đi Thuỵ Lệ chọn phỉ thuý, còn cậu thì sao?”

Cô ấy ngó quanh khoang máy bay, rồi thở một hơi dài nói với tôi: “Ở nhà bí bách quá, nên mình muốn một mình ra ngoài cho thư thái”

Có thể vì tôi là người lạ mới quen, nên cô ấy không do dự mà mở lòng kể chuyện của mình cho tôi nghe.

2.

Cô gái ấy là người Hàng Châu, chồng là người Cù Châu (Chiết Giang) làm việc tại Hàng Châu, thu nhập cũng kha khá nhưng cũng không đủ tiền mua nhà ở Hàng Châu. Lúc hai người kết hôn không có nhà, bố mẹ lại không muốn cô con gái của mình phải chịu khổ, liền mua hẳn cho cô một căn hộ ở Hàng Châu, bữa tối về bên nhà vợ ăn cơm. Cuộc sống cũng không có áp lực gì cả.

Hai năm trước, cô ấy sinh con, cuộc sống bắt đầu có những thay đổi lớn. Bởi vì phải chăm sóc con cái, cô ấy chuyển qua làm công việc thời gian linh hoạt tự do hơn nhưng tiền lương giảm một nửa. Chi phí nuôi con rất lớn, một lần nữa cô ấy cảm ấy bị gánh nặng kinh tế đè nặng. Bố mẹ xót con, đảm đương một phần lớn trách nhiệm chăm sóc cháu ngoại hộ con.

Cô ấy khó chịu nói với tôi “Nếu như không có bố mẹ mình, mình thực sự không dám nghĩ tới giờ mình ra sao nữa. Bố mẹ mình cũng già rồi, mình thấy vậy rất đau lòng “. Lòng tôi trĩu nặng “Bố mẹ nào chẳng xót thương con cái, chỉ cần cậu hạnh phúc chính là tâm nguyện lớn nhất của bọn họ rồi”.

Cô ấy đột nhiên tức giận nói: “Cậu nói đúng, nhưng mà tại sao mẹ chồng mình chẳng quan tâm cái gì cả? Cái gì cũng tới tay nhà mình, mua nhà cũng bố mẹ mình làm, chăm cháu cũng bố mẹ mình lo. Nuôi một đứa trẻ hiếu động nghịch ngợm thực sự vô cùng mệt mỏi.”

3. 

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Vậy là cậu hi vọng mẹ chồng qua ở cùng với nhà cậu và chăm cháu cho hay sao?”

Cô ấy ngượng ngùng nói: “Ý mình không phải như thế này, mình cũng không muốn sống cùng mẹ chồng nhưng bà phải chi tiền chứ? Mẹ chồng của đồng nghiệp mình đều làm như vậy cả mà, như là đưa cho con mình, con dâu một ít tiền hoặc chi tiền cho gia đình con mình thuê người giúp việc.”

Tôi ngạc nhiên hỏi “Mẹ chồng cậu có điều kiện kinh tế phải không? Nếu có, mình nghĩ họ chắc cũng chi tiền cho thôi”

Cô ấy nặng lời “Không có, nhà họ rất nghèo, lúc mình cưới họ cũng chẳng chi bất kì đồng nào cả”

Vì trước đó cô ấy cũng giúp tôi đỡ hành lý nên tôi cũng nhiệt tình muốn gỡ rối cho cô ấy. “Nếu như bây giờ mẹ chồng cậu có tiền quyết không cho cậu, cậu bực trong lòng cũng dễ hiểu. Nhưng giờ họ không có tiền, muốn họ chi cũng chi không nổi, cậu bực mình cũng tốn công vô ích mà”.

Cô ấy hỏi ngược lại tôi: “Mẹ chồng cậu có cho cậu tiền không? Nếu như mọi người xung quanh đều nhận được sự giúp đỡ của mẹ cậu, cậu có bực mình không?”

4. 

Tôi thẳng thắn nói: “Mẹ chồng mình không cho mình tiền, nếu như theo tâm trạng của cậu có khi mình tức chết rồi ấy. Mẹ chồng không có tiền cho cậu nhưng cậu khăng khăng muốn có, nhưng trong lòng cậu biết rõ họ không có tiền nên chỉ buồn bực chút rồi hết. Mà mẹ chồng mình có tiền, nhưng lại không đưa mình, hơn nữa bố chồng mình còn thường xuyên ra nước ngoài chơi, mẹ chồng còn thường xuyên đi nhà hàng ăn uống, tụ tập bạn bè. Cậu nói xem có phải mình càng nên tức giận hay không?”

Cô ấy ngạc nhiên hỏi: “Thế cậu không tức giận à?”

Tôi thấy kì lạ bèn đáp: “Tiền của bố mẹ là tiền của bố mẹ, sao mình lại phải tức giận chứ? Chỉ cần bố mẹ vui vẻ mạnh khoẻ chính là phúc khí lớn nhất với mình”

Cô ấy ngạc nhiên hỏi “Ôi chao, suy nghĩ và tâm thái của cậu thực sự rất tuyệt, giờ còn mấy người con dâu hiếu thuận như cậu đâu chứ? Cậu thật vĩ đại”

Những lời hoa mỹ này quả thực tôi không dám nhận. “Thực ra mình không vĩ đại chút nào, cậu nghĩ thử xem, nếu như mẹ chồng tớ không có ngày nào tâm tình tốt, khó tránh khỏi việc tìm tớ gây sự. Bọn họ tâm thái tốt, mình cũng vui không phải sao? Nếu như mình khăng khăng muốn họ tới chăm sóc chúng mình, khiến họ mệt sinh bệnh không phải tới tay bọn mình chăm sóc sao? Bây giờ chỉ cần bố mẹ bình an mạnh khoẻ, bọn mình mới có thể an tâm làm việc của mình có đúng không?

Cô ấy trầm mặc nói: “Cậu nói có chút đạo lý đó. Nhưng chồng mình cũng khiến mình tức điên lên, nên tớ mới một mình chạy ra đây. Mình muốn anh ấy qua nói với bố mẹ đưa chút tiền nhưng không những anh ấy không làm theo, còn chỉ trích mình thiếu suy nghĩ, ăn bám bố mẹ”

Tôi cười đáp: “Thực ra cậu có phát hiện ra không, lời của anh ấy là lời thật lòng đó, chỉ là lời cậu không muốn nghe mà thôi. Cậu nên vui mừng mới đúng, chẳng lẽ cậu hi vọng bản thân gả cho một anh chồng không có khí phách chỉ biết ăn bám bố mẹ hay sao? Anh ấy hiện tại cũng hơn 30 rồi, thu nhập cũng ổn định chứng tỏ anh ấy là một người có năng lực. Cậu nên cảm ơn mẹ chồng của cậu, ít nhất thì họ cũng giáo dục chồng cậu thành người đàn ông có chí khí, có năng lực. Nếu không đến khi hai người chẳng có gì để sống, đấy mới là bi kịch lớn nhất!

Cô ấy cúi đầu trầm mặc, tôi biết là cô ấy đang bắt đầu suy nghĩ.

Qua một lúc, cô ấy do dự hỏi tôi: “Vậy cậu thấy mình sai rồi sao?”

Tôi cười lắc đầu: “Thực ra chuyện này chẳng có gì là đúng hay sai cả, mấu chốt nằm ở suy nghĩ của cậu. Mình hỏi cậu một câu nhé, cậu có con trai, cậu cũng biết là nuôi con rất khó khăn, cậu nuôi con lớn cũng chẳng dễ dàng gì, sau đó con cậu có gia đình nhỏ của riêng nó, cậu cũng muốn nghỉ ngơi rồi. Vậy mà con dâu cậu lại yêu cầu cậu tiếp tục nuôi cháu cho con nó, nếu như cậu không nuôi hoặc là không có năng lực để nuôi, con dâu cậu sẽ có thành kiến rất lớn với cậu, cậu sẽ có cảm giác gì?”

Cô ấy bật thốt: “Dựa vào cái gì chứ?”, sau đó cô ấy cười ngại ngùng, “Đây chắc là giống với động thái của mình, cậu nói xem mình có phải quá đáng lắm không?”

5.

Tôi tin rằng cô ấy là một cô gái tâm lành tính thiện, có thể nhờ một người không quen biết giúp đỡ mình, cũng có thể trao cho tôi nụ cười tươi thân thiện. Cô ấy chỉ là thấy chị em xung quanh nhận được nhiều sự giúp đỡ mà bản thân không có nhất thời trong lòng không cân bằng cảm xúc được mà thôi.

Tôi khuyên cô ấy: “Hãy nhìn đời bằng một tâm thái khác đi. Dù cho lăng kính này có thể không thay đổi được hiện trạng cuộc sống của cậu, nhưng mối quan hệ của cậu với chồng và mẹ chồng sẽ tốt hơn trước kia. Cậu nghĩ thử xem, có những cặp vợ chồng theo định kỳ phải gửi phí sinh hoạt cho bố mẹ chồng, thậm chí có cặp bố mẹ sinh bệnh mà phải chăm lo, ít nhất thì mẹ chồng cậu có thể tự chăm sóc mình. Mình không nói là phải so sánh với những người sống không bằng mình, nhưng nếu nghĩ như vậy thì trong lòng sẽ cân bằng lại rất nhiều.”

Cô ấy dường như hạ quyết tâm điều gì đấy nói với tôi rằng: “Mình vốn dĩ muốn một mình tới Vân Nam để giải toả bí bách trong lòng, không ngờ có thể gặp được cậu, cùng cậu nói chuyện như cảm giác lòng mình được gạn đục khơi trong. Mình sẽ thử làm theo lời cậu nói vậy.”

Trước khi xuống máy bay, cô ấy hỏi tôi có thể xin Wechat hay không, sau này lúc bế tắc có thể tìm tôi nói chuyện. Tôi nghĩ một lát, rồi thêm cô ấy vào danh sách bạn bè. Ở lối ra, chúng tôi mỗi người một đường. Khi đã đi rất xa rồi, cô ấy ngoảnh đầu nói lời cám ơn.

Tôi mỉm cười vẫy vẫy tay nói: “Chúc cậu hạnh phúc”.

6.

Một tháng sau, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy:

“Hiện giờ mình đang sống rất tốt, sau khi về liền nói chuyện thẳng thắn thật lòng những điều trong lòng mình với chồng, dù chồng mình vẫn không giúp mình được gì nhiều nhưng chồng càng ngày càng đối xử tốt với mình hơn. Cám ơn cậu, cậu đúng là quý nhân của tớ!”

Tôi đáp: “Thay đổi tâm thái sẽ có được một cuộc sống khác, chúc cậu mãi mãi hạnh phúc!”

0 comments

Chọn bạn đời nhất định phải lưu ý 4 điều sau

 



Tác giả (作者): Vãn Tình (晚情)

Người dịch (译者):Thanya

Khuya hôm qua, một em gái 1/1 tới đây sẽ kết hôn có gửi mail cho tôi, cô ấy nhắn như này:

“Chị Vãn Tình, còn hơn tháng nữa là em sắp kết hôn rồi, vốn dĩ là chuyện đáng để vui mừng mới đúng, nhưng càng gần ngày cưới, lòng em càng ngày càng nặng nề, thậm chí muốn trốn chạy khỏi cuộc hôn nhân này.

Em có nói chuyện với mọi người xung quanh, bọn họ đều nói là em đang bị khủng hoảng trước hôn nhân thôi. Cũng có thể là như vậy, nhưng thực sự em không biết phải nên làm như thế nào, chỉ có thể giãi bày với chị.

Em với bạn trai yêu nhau đã 3 năm rồi, tình cảm vẫn tốt. Năm nay tuổi cũng không còn nhỏ, nên kết hôn rồi. Lúc đó em cũng không phản đối cho rằng yêu nhau đến một lúc nào đó thì kết hôn là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu.

Vậy là ngày cưới được định sẵn là ngày mừng năm mới, sau đó cả hai bắt tay vào quá trình chuẩn bị hôn lễ. Cũng là từ đó trở đi, dần dần em cũng nhận ra được thực tế phũ phàng.

Bên nhà trai điều kiện cũng không quá tốt, trước em cũng không để ý quá nhiều, đúng hơn là em không có suy nghĩ qua vấn đề hoàn cảnh nhà anh ấy. Nhưng trong quá trình chuẩn bị hôn lễ, em không thể không đối mặt với hiện thực. Mỗi một cô gái đều mơ có được một hôn lễ lãng mạn ngọt ngào, em cũng vậy.

Em cũng đi tới nhiều bên tổ chức đám cưới, anh người yêu làm khó em, nói là những thứ này chỉ có tiếng không có miếng, đẹp mã mà không có giá trị sử dụng, tới lúc cưới thì mời trong đám bạn bè của mình ai biết ăn nói có duyên một chút tới làm chủ trì hôn lễ là được rồi.

Em thích khăn voan dài thướt tha, mà thuê thì tốn 2000 tệ (~7 triệu 2 VNĐ), bạn trai cuống cuồng nói cưới cũng chỉ có một ngày, không cần thiết phải thuê khăn voan cô dâu quá đắt đâu, loại bình thường là được rồi, ngày tháng về sau với nhau mới quan trọng.

Em muốn có một căn nhà thuộc về hai đứa, to nhỏ không quan trọng, chỉ cần có không gian riêng cho hai người là được rồi. Nhưng bạn trai nói trong nhà không có tiền, tiền đặt cọc cũng không gom đủ, trước hai đứa cứ ở cùng bố mẹ, sau có tiền rồi thì mua.

Em muốn có một chiếc nhẫn kim cương. Hơn 7000 tệ (~25triệu 2 VND), bạn trai nói với em một cách khó khăn rằng trước mua chiếc nhẫn vàng cơ bản nhé, đợi sau có tiền rồi mua.

Vì vậy mà cả quá trình chuẩn bị hôn lễ, em càng ngày càng cảm thấy chán nản, chẳng vui vẻ chút nào.

Tháng trước, ba chồng tương lai đột nhiên bị bệnh phải vào viện, chớp mắt tiêu hết 20 vạn (~720 triệu VND), phải chi vào hết cả tiền tiết kiệm tích luỹ nhỏ nhoi đó, còn nợ thêm không ít, chuyện cưới xin càng trở nên áp lực.

Những khoản nợ này sau đều do bọn em gánh vác, việc hồi phục sau khi ra viện cũng phải chi tiêu không ít. Trong nhà có người bệnh, sức lực vật lực đều là một gánh nặng rất lớn. 

Vì vậy, em càng nghĩ càng không muốn kết hôn nữa, nhưng ngày cưới đã được định rồi. Lúc này quyết định không kết hôn nữa, thể diện hai bên đều không tốt, hơn nữa còn 3 năm tình cảm với nhau. Nhưng một khi nghĩ tới những ngày tháng sau khi kết hôn, em cảm thấy khó thở, không thấy tia hi vọng, không biết phải làm sao mới được.

Tôi nói, em gái, em hay theo tiếng nói nội tâm của mình mà ra quyết định, hãy lắng nghe tiếng nói bên trong mình.

Nếu như cô gái ấy là người quen theo ánh mắt của người khác mà sống, thì cô ấy rất có khả năng sẽ vì ngần ngại mà chấp nhận, chứ không can tâm tình nguyện bước vào cuộc hôn nhân này.

Đương nhiên, khả năng lớn hơn là cô ấy sẽ lựa chọn rời bỏ.

Đứng trên cương vị người phụ nữ, tôi cũng hi vọng em ấy buông tay. Nhà bạn trai nghèo không phải lỗi của anh ta, người già bệnh tật cũng không phải lỗi của nhà anh ấy, chỉ là nhà anh ấy không may mắn.

Nhưng một người con gái như hoa như ngọc, cô ấy bước vào gia đình như vậy, cuộc đời của cô ấy sẽ bị kéo lại phía sau, sẽ bị tiêu hao rất nhiều. Đây chỉ là dựa trên giả thuyết dự đoán đối phương là người tử tế, khá ổn.

Ví dụ như tính cách đối phương còn tồi tệ hơn, thì cơ bản đời này sẽ dở rồi. Ngoại trừ người yêu bạn yêu bạn đến tận cốt tuỷ, vì đối phương có thể nhảy vào biển lửa, nếu không, không cần thiết phải nhắm mắt đưa chân, kể cả khi người yêu bạn nói bạn ích kỷ, tư lợi.

****

Thời gian này, tôi cũng nhận được nhiều sự quan tâm về vấn đề chọn người bạn đời như thế nào, nên liền dứt khoát viết một bài tử tế cho mọi người.

Những lời dưới đây có thể pha chút hiện thực, có thể điểm chút tàn khốc. Các bạn thấy có lý thì xem thử, cảm thấy không ý với mình thì xem như chúng ta quan điểm không giống nhau vậy thôi nhé!

1. ĐỪNG BAO GIỜ GẢ CHO GIA ĐÌNH CÓ TRÁCH NHIỆM QUÁ NẶNG NỀ.

Bởi vì thực tế rất tàn khốc, dù cho tình cảm chúng ta có sâu đậm đến đâu, thì những tình cảm này dưới áp lực của cuộc sống đều rất nhanh liền bị mài mòn, chỉ còn lại là tranh cãi và chỉ trích liên miên.

Bạn nên biết rằng, trong cuộc sống khốn cùng này, không có mấy người có thể bảo toàn sự lạc quan, cởi mở, hào phóng, mà phần lớn là động chút vào liền phát hoả. Đặc biệt là với phụ nữ, phụ nữ tính tình tốt, tâm thái tốt đều cần tình yêu và cảm giác đủ đầy về vật chất. Tinh thần không thiếu tình yêu, cuộc sống không thiếu vật chất, phụ nữ mới có thể bảo toàn tâm thái bình hoà.

Cũng có kiểu dù cuộc sống vô cùng khó khăn, nhưng vợ chồng an ổn vui vẻ sống trong khó khăn, thực sự cũng có đấy, nhưng có bao nhiêu đôi được như vậy?

Vợ chồng nghèo trăm chuyện buồn thương, câu nói này cũng là từ kinh nghiệm vô số người tổng kết mà ra.

2. MỐI QUAN HỆ TRONG GIA ĐÌNH QUÁ PHỨC TẠP, NGÀN VẠN LẦN ĐỪNG GẢ QUA.

Vài hôm trước tôi có đọc qua một đoạn văn, một anh chàng mama boy (con trai cưng của mẹ) dẫn bạn gái ra mắt mọi người. Thấy nhà người yêu người già đều tụ tập một bên, tư tưởng cố chấp cổ hủ, trọng nam khinh nữ, cả đoàn người lộn xộn, cô gái liền bị doạ sợ chạy mất.

Cô gái không ngừng đề nghị chia tay, anh chàng chất vấn có phải cô gái ghét bỏ nhà anh nhiều người già lớn tuổi hay không, cô ấy nói không giằng co nhiều nữa, chỉ kiên quyết muốn rời bỏ.

Không bao lâu sau, có cô gái khác được gả cho anh chàng này, từ đó trải qua cuộc sống gà bay chó sủa. Vừa mới mang thai đã bị kéo đi siêu âm, là bé gái liền bị người nhà anh ta một mực bắt cô phá thai đi. Dù cho đứa trẻ sắp ra đời rồi, tất cả mọi người đều cấu kết với nhau ép cô phải phá thai.

Mọi bình luận đều khen cô bạn gái cũ dứt khoát nhanh nhẹn chia tay bạn trai kia, để mình thoát khỏi vũng bùn ấy, lại tiếc thương cho cô gái ngốc nghếch kia, tính tình tốt, bao dung rộng lượng cuối cùng lại bị cả nhà anh ta chỉ trích.

3. ĐÀN ÔNG TÍNH CÁCH QUÁ YẾU ĐUỐI, ĐẶC BIỆT LÀ NGƯỜI KHÔNG QUYẾT ĐOÁN, THIẾU DỨT KHOÁT VỀ MỌI VIỆC, ĐỪNG CÓ GẢ.

Một người đàn ông nếu như không quyết đoán, lại làm việc ất ơ thì đúng là tai vạ của phụ nữ.

Đầu tiên, người đàn ông như thế này sẽ chẳng có tiền đồ gì cả, lại thêm tính thiếu dứt khoát thì trên phương diện nghề nghiệp chắc chắn sẽ không có nhiều thành tựu, không thể cho người phụ nữ những ngày tháng tốt đẹp.

Tiếp đến, anh ta sẽ để bạn phải nhận nhục, phải nhẫn nhịn vô số uất ức. Mẹ anh ta làm chuyện gì quá đáng, anh ta sẽ không đứng ra đỡ thay bạn.

Anh ấy sẽ chỉ nói,

Bà ấy là mẹ anh, em đừng có tính toán với bà ấy;

Bà ấy là mẹ anh, anh chẳng có cách nào;

Bà là mẹ anh, em nhẫn nhịn một chút được không?

Bà là mẹ anh, đời này bà sống không dễ dàng gì.

Nếu gặp những người đàn ông như thế này, bạn chỉ cần nói với anh ta: “Anh nói không sai, bà là mẹ anh, anh không phải tính toán với bà, anh không có cách nào, anh nhẫn nhịn chút nên mới khiến cuộc đời bà khổ sở, anh không đáng sống!”

Sau đó, hãy mau chóng chạy ngay đi làm làm từ đầu! Bạn nên nhớ rằng, người đàn ông như vậy còn đáng sợ hơn địa ngục.

4. MÔN ĐĂNG HỘ ĐỐI LÀ CHÂN LÝ

Cách nhìn của tôi về “môn đăng hộ đối” là: Đừng có gả cao, có thể gả cho người điều kiện tốt hơn bạn một chút, nhưng cũng không nên chênh lệch nhiều. Trừ khi bạn có năng lực mạnh mẽ, kiến thức trác tuyệt thì hoàn toàn có thể dùng thực lực và trí tuệ của bản thân để mở được cánh cửa hào môn tới đẳng cấp khác.

Nhưng bạn cũng đừng gả tới “cửa dưới”, yêu đương không có nhiều quy định cứng nhắc, nhưng hôn nhân lại có nhiều ràng buộc, đó là hai nhà thông gia kết thân, hai cách sống giao hoà trộn lẫn.

Chỉ có hai bên gia đình môn đăng hộ đối thì về kiến thức thường thức, thói quen, tầng lớp mới có thể sánh đôi hoà hợp. Trước khi kết hôn lúc cần chi tiền bỏ lực, hai bên gia đnh mới có thể cờ trống tương đương.

Những năm này, theo quan sát của tôi, càng là những gia đình môn đăng hộ đối, thì càng ít có sự vụ gì xảy ra và ít tranh cãi, càng sống cùng nhà càng phù hợp. Dù sao thì thứ em có, anh cũng có, thứ anh không có, em cũng không có, mối quan hệ ngược lại rất đơn giản, thuần khiết.

Trước đây, tôi là người cho rằng yêu là trên hết, cho rằng môn đăng hộ đối, hoàn cảnh gia đỉnh đều không quan trọng, chỉ cần có tình cảm, ăn uống, ăn mặc đầy đủ là được. Nhưng những năm này đã gặp qua rất nhiều, rất nhiều những câu chuyện về hôn nhân.

Biết bao cặp đôi, từng say đắm ngây ngất trong tình yêu chỉ vì lông gà vỏ tỏi trong cuộc sống hôn nhân mà trợn mắt lườm nguýt đối phương. 

Có bao nhiêu cặp đôi, đã trải qua ngàn tai ương cũng muốn được ở bên nhau, nhưng trong cuộc hôn nhân trùng trùng mâu thuẫn, hối hận về quyết định ban đầu.

Có bao nhiêu cặp đôi đã từng ngưỡng mộ nhau, tin chắc rằng người ấy là người tuyệt vời nhất trên đời nhưng cuối cùng lại chỉ muốn chọc mù mắt mình.

Có rất nhiều lúc, tình cảm không đấu lại được gia cảnh, không thắng được nổi năm tháng, càng không tránh được hao mòn, đặc biệt là khi bạn không tạo điều kiện sinh tồn bắt buộc cho tình cảm của mình.

0 comments

Làm phụ nữ, đừng làm mẹ đàn ông

 



Tác giả (作者): Vãn Tình (晚情)

Người dịch (译者):Thanya

Cuối tuần trước, bạn chúng tôi - sếp M tân gia mời chúng tôi tới liên hoan một bữa.

Vừa mới ngồi xuống, sếp M liền đưa một điếu qua cho chồng tôi. Chồng tôi lắc tay, nói: "Anh cai rồi, không hút nữa".

Sau đó sếp M bày ra vẻ uất ức nhìn tôi nói:

"Vãn Tình à, không phải nói chứ em như cọp cái rồi, đến thuốc cũng không cho hút, đàn ông đều bị em quản hết rồi đấy".

Tôi sững người nhìn sếp M đáp:

"Chuyện này chẳng liên quan gì tới em cả, hút thuốc tự anh ấy muốn, cai thuốc cũng tự anh ấy làm, em không có can thiệp vào".

Sếp M không tin: "Chắc chắn em dùng lý do ly hôn để bắt cậu ấy cai nên cậu ấy mới không dám hút nữa".

Chồng tôi đỡ lời: "Chuyện này vợ anh không tham gia vào đâu, cô ấy lười để ý anh có hút thuốc hay không, chỉ chăm chăm vào sự nghiệp với quan tâm fan cô ấy thôi. Anh hút thuốc rượu chè hay chơi mạt chược cô ấy cũng chẳng quản đâu".

Sếp M lại trở lại vẻ đáng thương:

"Vãn Tình, sao em có thể thế được, em phải quản chồng em chứ, đàn ông không quản không được, em mà không để ý chồng em đổ đốn đấy, người khác muốn mà không làm được, em thì lại hay rồi".

Tôi cười đáp:

"Sếp M anh buồn cười ghê, anh vừa dứt lời bảo em đừng có quản đàn ông, giờ lại trách em không quản người ta, còn nói em không làm như người khác, thế anh rốt cuộc muốn em làm như thế nào?

Hơn nữa đàn ông các anh có phải trẻ lên ba đâu, vì sao phụ nữ chúng em phải quản chứ, thế cần bọn em đút cơm hay thay bỉm?

Có phải các anh thích làm trẻ con không? Nhưng là em lại chẳng thích làm mẹ đàn ông đấy!".

Mọi người cười lớn, sếp M không khép được miệng. Sếp M là người đàn ông có tư tưởng khá truyền thống mà tôi vừa hay lại là người phụ nữ không truyền thống tí nào, thế nên mỗi lần tụ tập sếp M rất thích đốp tôi một phát, sau lại bị tôi chọc lại đến mức á khẩu, anh ấy vậy mà coi đấy là thú vui.

Tôi hỏi sếp M, mỗi lần trêu em thế anh chẳng thắng được ván nào, anh càng đánh càng hăng, càng hăng càng thua, anh có cảm thấy bị thua thiệt không?

Sau đó, sếp M đúc kết ra những lời rất đáng để phụ nữ chúng ta suy ngẫm.

Anh ấy nói đàn ông chính là loại sinh vật kỳ lạ, họ thấy phụ nữ ngoan ngoãn hiền lương thục đức nhàn nhạt như nước lọc, chẳng có vị gì. Cho nên dù có đối xử tốt với bà xã, dù trong lòng đàn ông có thấy vợ mình rất tốt nhưng không thể có cảm giác rất yêu họ. Người có lương tâm thì sẽ đối xử tốt với vợ mình, người không có lương tâm thì dứt khoát tìm niềm vui mới bên ngoài. Tóm lại, phụ nữ ngoan ngoãn thì không thể yêu được.

Còn với phụ nữ "coi trời bằng vung", không để mình trong mắt thì bản thân mình lại có cảm giác muốn chinh phục, cố gắng hết sức theo đuổi bởi trong lòng đàn ông sẽ nghĩ rằng nhất định phải biến cô ấy thành phụ nữ ngoan ngoãn.

Đàn ông không coi trọng phụ nữ ngoan ngoãn, nhưng lại muốn thay đổi phụ nữ không ngoan thành người vợ của gia đình, em nói xem lý do vì sao?".

Tôi trợn ngược:

"Chắc do bọn anh rảnh quá đấy, thôi bận rộn lên đi, bận rộn chữa được bệnh thần kinh đó!".

Nói vậy nhưng bản thân tôi cũng rất đồng tình với những điều sếp M đề cập phía trên.

Phụ nữ cũng như thế mà.

Có câu "đàn ông không hư, phụ nữ không yêu". Phụ nữ yêu đàn ông hư là vì mục đích muốn tình yêu của mình có thể cảm hoá anh ấy, thay đổi anh ấy.

Thế nên, suy nghĩ đàn ông và phụ nữ đều giống như vậy.

Vài hôm trước có bạn fan hỏi tôi:

"Chị Vãn Tình, chồng em một tuần thì có đến 5,6 hôm ở bên ngoài nhậu nhẹt. Nếu là chị, chị sẽ giải quyết vấn đề này như nào?".

Tôi nói, chẳng cần phải làm gì đâu. Mọi người đều là người trưởng thành, tự quản tốt bản thân là được rồi.

Cô ấy nghe không vào, tiếp tục hỏi:

"Nhưng rượu chè ảnh hưởng sức khoẻ, chẳng lẽ không quản sao chị? Nhỡ đâu anh ấy uống vào bị bệnh gì thì sao? Nếu cái gì cũng không quản có phải hơi thờ ơ không ạ?".

Tôi trả lời, chồng em có phải trẻ lên ba đâu, chẳng lẽ anh ta không biết uống rượu không tốt cho sức khoẻ à, anh ta không biết uống rượu sẽ sinh bệnh sao?

Mỗi người nên tự ý thức được hậu quả mình gây ra, mình không thể quản được người khác, nếu như nói mình thờ ơ thì anh ta còn thờ ơ hơn ấy.

Chồng em biết mình nhậu nhiều sẽ ảnh hưởng sức khoẻ bản thân, nếu nhậu gục luôn càng tốt, em khóc một lúc, đau lòng một hồi, xong là xong. Nhưng nếu nhậu tới không ra người ngợm gì, còn ốm bệnh, chi nhiều tiền, ảnh hưởng đến vợ con thì phải làm sao? Anh ta không cân nhắc xem mình nhậu nhẹt thế này có ảnh hưởng tới vợ con không, thế em xem em thờ ơ hay anh ta thờ ơ?

Lo nhiều nhanh già, nhìn đời bình đạm, tâm sẽ tự tại đi em.

Cô ấy nói: “Nhưng em không làm được việc không quản anh ấy".

Tôi nhìn màn hình trước mặt, thở dài một hơi.

Hình như có nhiều phụ nữ bước vào hôn nhân bị mắc OCD (rối loạn ám ảnh cưỡng chế), cứ thích đấu tay đôi với bản tính con người. Kết quả thì sao? Có cái gì xảy ra như ý bạn muốn không?

Nhớ hồi trước khi kết hôn, chồng tôi nói với tôi anh ấy không có yêu cầu gì khác, chỉ cần tôi cho anh ấy chút tự do.

Tôi ném cho anh ấy một ánh mắt, nói em cũng thế, em cũng không có đam mê quản người khác, làm vậy em mệt.

Sau khi kết hôn, tôi nói được làm được.

Có lúc, vị nhà tôi còn cố ý trêu chọc tôi, hỏi tôi nếu như anh ấy mỗi ngày đi nhậu, đánh bài thì tôi làm sao?

Tôi nói chẳng sao cả, anh cứ tự hại thân mình đi, tới lúc đó không cần phân chia tài sản nữa, em cầm hết. Em ôm một đống tiền thì muốn kiếm ai chẳng được. Tới lúc đấy em tìm anh nào đẹp trai như Đông Hoa Đế Quân về nhìn cho thuận mắt, ái chà, Linh Bảo còn gọi người khác là cha đấy, em sợ anh tới lúc đấy khéo còn muốn đội mồ sống dậy, hihi".

Thế nên, vị nhà tôi bây giờ cũng tiếc mạng sống lắm.

Tôi chưa bao giờ thấy bất kì đàn ông nào có thể bị quản lý cả, nếu như anh ta không có nhận thức đấy thì ngoại trừ sinh tâm lý phản nghịch hoặc chơi trò giấu diếm, bạn càng quản cho lắm thì càng không có kết quả.

Từ góc độ phân tích tâm lý hay từ góc độ tính cách con người điều này đều đúng.

Một người phụ nữ ngày ngày nhìn chằm chặp vào đàn ông rồi quản này quản nọ thì anh ta càng ăn chắc trong lòng bạn chỉ có anh ấy, bạn sẽ không bao giờ rời xa anh ta.

Một khi đã xác định, anh ta liền buông lỏng.

Về sau anh ta sẽ sinh ra cảm giác khác, bạn can thiệp vào tự do anh ta, bạn càng làu bàu, lèm nhèm thì dù biết bạn làm vậy vì muốn tốt cho anh ta, anh ta vẫn thấy bạn thật phiền phức và đáng ghét.

Tôi xin lấy hai ví dụ để chứng minh cho ý kiến trên.

Lúc nhỏ, cha mẹ thầy cô ép bạn học, bạn chẳng lẽ không biết họ muốn tốt cho bạn hay sao? Nhưng bạn vẫn không vui bởi bạn thấy họ càng quản, bạn càng chán học.

Thêm nữa, có rất nhiều chuyện không cần nói nhiều, chỉ cần nhắc một lần là đủ rồi, nghe hay không là chuyện của anh ta. Một bộ phim, một bộ sách không khiến bạn thấp thỏm, bạn có muốn xem/đọc nó không?

Anh ta chỉ cần nhìn một cái liền biết bạn muốn nói gì, muốn làm gì thì bạn có thấy nhạt nhẽo không?

Dù là đàn ông hay phụ nữ, chúng ta nhìn chung đều tò mò những thứ thú vị, mới mẻ, không dễ dàng đoán được. 

Điều này lý giải vì sao những người phụ nữ cá tính, tự tại lại có thể sống hạnh phúc hơn những người phụ nữ khổ sở hy sinh rất nhiều. Lý do là, trao đổi giá trị tình cảm đòi hỏi nhiều công sức hơn, còn trao đổi giá trị tồn tại tương đối đơn giản, bạn làm thì có cơm ăn. Bỏ lớn ăn lớn, bỏ nhỏ ăn nhỏ, có vậy thôi. 

Các bạn phụ nữ nên nhớ: Các bạn nên làm người phụ nữ của đàn ông, đừng có làm mẹ của anh ta.

---

0 comments

Phụ nữ có cuộc hôn nhân bất hạnh đều sai ở điểm này



Tác giả (作者): Vãn Tình (晚情)

Người dịch (译者):Thanya

Tôi hay thường gặp một bạn fan ở mục bình luận, thực ra nếu nói là fan cũng không hợp lý lắm bởi quan điểm của tôi và bạn ấy hoàn toàn trái ngược.

Bạn ấy đã theo dõi tôi khá là lâu, nhưng bất cứ lần nào tôi phát biểu quan điểm gì thì bạn ấy luôn là người đầu tiên phản đối ngược lại nên tôi mới để ý tới bạn ấy, cũng là vì muốn hiểu thêm suy nghĩ các bạn.

Mới đầu, chỉ cần bài viết của tôi khuyến khích các cô gái nên học hỏi để trưởng thành, bạn ấy liền bất bình mà viết: "Tại sao chị lúc nào cũng bảo phụ nữ phải trưởng thành, chị không biết phụ nữ vừa ôm con vừa làm việc nhà đã mệt bở hơi tai rồi sao? Đàn ông ngoài đi làm thì chẳng phải làm việc gì nữa cả, bản thân chị là phụ nữ mà không thương phụ nữ à? Chẳng hiểu vì sao có nhiều người follow chị như thế, còn danh xưng chị là người nhà đàng gái, tôi thấy chị mới là người hà khắc với phụ nữ ấy".

Tôi có ấn tượng với bạn ấy bởi cùng một nội dung tin nhắn mà bạn gửi rất nhiều lần, giống như không nghe điện thoại liền bị réo bạn liên tục.

Có một lần, tôi vào trả lời bình luận của bạn ấy. Theo thường lệ, tôi đáp trả rất sắc bén.

Tôi đáp: Thứ lỗi cho tôi xin nói thẳng dù nó có làm bạn tổn thương, tôi đương nhiên biết có nhiều người đàn ông vừa chơi game vừa không động tay vào việc nhà dù lương chỉ ba cọc ba đồng, quá đáng hơn còn chẳng biết thương vợ, chẳng coi trọng vợ mình. Nhưng thực tế là những người phụ nữ chịu gả cho loại đàn ông như thế này thì họ cũng tương xứng với đàn ông như vậy thôi.

Thế nên tôi luôn ủng hộ phụ nữ nâng cấp mình để thoát ra khỏi mớ bòng bong. Chỉ khi làm như vậy thì quyền chủ động mới thuộc về tay họ. Nếu như tôi bảo đàn ông trưởng thành thì xin lỗi đi, họ đã coi rẻ vợ mình, sau giác ngộ khéo còn khinh vợ hơn nữa, đến bước đó phụ nữ chỉ còn cách khuất phục trước số mệnh bị khinh thường thậm chí còn bị đá văng. Cô nói xem tôi nên khuyến khích phụ nữ hay đàn ông trưởng thành đây? Tôi thấy đa số trong hôn nhân phụ nữ là người khổ sở chứ không phải đàn ông, thế tôi đi nắm bắt tâm lý đàn ông làm gì?".

Chẳng biết bận ấy có nghe lọt tai hay không nhưng từ đó về sau tôi không thấy bạn ấy kêu gào vì sao không bảo đàn ông thay đổi đi nữa.

Nhưng hoạ là bạn ấy lại đổi cách chất vấn khác, bắt đầu oanh tạc mục bình luận của tôi: "Vãn Tình, chị có biết vì sao chị thành công được như bây giờ không? Đó là chị có hàng tá người giúp đỡ chị, chị không phải làm việc nhà, cũng chẳng phải chăm con nên chị có nhiều thời gian phấn đấu cho sự nghiệp. Phụ nữ bình thường ai có được điều kiện như chị chứ? Thế nên kinh nghiệm của chị chẳng có ích gì với phụ nữ bình thường cả".

Lúc tôi đọc được bình luận này thì đã có kha khá bình luận khác phản bác lại, có người nói: "Bố mẹ chị Vãn Tình có phải đại gia đâu, tất cả những gì chị ấy làm được đều là do chị ấy nỗ lực mà thành, bên nhà chị ấy không có điều kiện mà chị có thể thành công như bây giờ, sao cô lại không làm được?".

Có bạn khác bênh tôi: "Không phải vì có nhiều người giúp nên chị ấy mới có sức đi làm mà là sau khi chị ấy nỗ lực phấn đấu mới có thể có điều kiện như vậy".

Có người nói: "Nếu cô bỏ thời gian ở đây viện cớ cho mình mà cố gắng làm việc đi thì ít nhất cũng tốt hơn cô bây giờ đấy".

Tôi không đáp lại bạn ấy, tốn thời gian là một phần, quan niệm không giống nhau không cần phải phân bua giải thích.

Nhưng tôi vẫn muốn viết bài này để thay đổi những cô gái chịu khó tiếp thu học hỏi.

Tôi nhận thấy rằng phụ nữ có cuộc đời không yên ổn đều có điểm chung như thế này:

Đó là luôn luôn viện cớ biện minh cho mình, sự thảm hại của tôi bây giờ là do người khác tạo ra.

Hồi còn nhỏ đổ lỗi do cha mẹ, kết hôn thì đổ lỗi do chồng, cuộc sống không công bằng, không tốt đẹp đều không phải lỗi của tôi. 

Tôi không muốn tranh cãi về vấn đề xã hội có công bằng với phụ nữ hay không, công việc có kì thị phụ nữ hay không bởi những thứ này không phải chỉ một người có thể giải quyết được.

Nếu đã không thay đổi được thì xoắn xuýt thêm cũng chẳng giải quyết được gì. 

Chẳng bằng ngẫm nghĩ kĩ xem với tình huống hiện gì làm sao để thay đổi, nâng cấp bản thân.

Tôi lấy câu chuyện của cô gái này làm ví dụ kể cho mọi người nhé.

Em ấy xuất thân từ nông thôn, nhà rất nghèo, chưa học xong tiểu học đã phải bỏ học đi làm. Do học vấn thấp nên chỉ có thể làm những công việc vừa khổ vừa mệt mà đồng lương lại bèo bọt. Lúc đó còn bé nên em ấy cũng không cảm giác gì nhiều.

Vài năm sau, em ấy vô tình thấy sách của tôi trong hiệu sách, ngưỡng mộ nói cuộc sống, công việc của tôi bây giờ chính là mơ ước của em ấy. Em ấy đột nhiên hiểu ra nếu mình cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ cả đời vẫn sẽ vùng vẫy ở tầng đáy xã hội, em không muốn sống cuộc đời như vậy. Nghĩ vậy em ấy xin nghỉ việc thuê một căn phòng nhỏ tự mình học thêm các loại kỹ năng, bồi dưỡng năng lực cho chính mình.

Do bắt đầu muộn nên việc học cũng khá khó khăn, bản thân cũng không có nhiều tiền, em ấy cũng có lúc cảm thấy rất khó để kiên trì, không thể không tiếp tục ra ngoài tìm việc nuôi thân. Em ấy chỉ có một điều kiện, chỉ cần kiếm công việc đủ ăn đủ mặc, có thời gian học hành là được.

Cứ như thế, em ấy chỉ dựa vào niềm tin kiên trì 3 năm liền mới có thể tự mình vẽ ra cuộc đời cho chính mình. 

Thời gian trước sống mơ mơ màng màng, hiện giờ em ấy đã có mục tiêu và động lực theo đuổi, mỗi ngày đều hăng hái phấn khởi, em đã rời xa môi trường công xưởng, bước chân vào giới văn phòng công sở.

Em ấy cười nói với tôi: "Chị Vãn Tình, em nói điều này mong chị đừng cười em, em nỗ lực như vậy còn vì một điều nữa, đó là tìm được người chồng mà em yêu. Em không thích người đàn ông hút thuốc uống rượu, mà lúc còn làm ở công xưởng thì những người như vậy vô cùng nhiều. Lúc em đọc bài "Bản lĩnh của bạn cần phải tương xứng với tham vọng", em thấy vô cùng có ý nghĩa. Nếu như em không thay đổi thì cả đời em sẽ không với tới người đàn ông trưởng thành ưu tú, kể cả có gặp được thì người ta chắc gì đã thích em.

Tiềm năng luôn vô hạn, từ khi em ấy biết rõ mình muốn điều gì liền phấn đấu quên mình để đạt được mục tiêu đó.

Năm ngoái, em gái ở thành phố lớn liều mình làm việc, chịu đựng áp lực lớn nhưng học hỏi được rất nhiều nên thăng tiến như diều gặp gió, tiền lương một bước lên trời.  Em ấy thậm chí trong công việc còn gặp được chân mệnh thiên tử của đời mình, hai người còn là đồng hương nữa. Đối phương nói, anh không muốn cưới một người vợ không có cùng tiếng nói nên mới ra ngoài phấn đấu sự nghiệp. Hai người đều có suy nghĩ và mục tiêu tương đồng, thêm nữa kinh nghiệm sống, sở thích thói quen cũng giống nhau cho nên rất nhanh liền hợp thành một đôi. Đầu năm em ấy còn nhắn tin báo hỉ cho tôi, hai người đã chuyển tới thành phố khác sinh sống. Theo quy định không được mua nhà ở thành phố loại 1 mà hai người cũng không mua nổi nên muốn chuyển tới thành phố khác an cư lạc nghiệp, giá nhà cũng không quá đắt. Hai người cùng vay mua nhà, đã đăng kí kết hôn, kế hoạch 2,3 năm sau sinh em bé.

Vài ngày trước, em ấy thấy tôi đăng Weibo: "Cảm ơn bản thân đã từng lăn lộn rực rỡ, nếu không giờ chắc tôi vẫn đang mắc kẹt trong luỹ tre làng ngồi giặt quần áo" liền cười giòn tan. Em kể với chồng rằng em rất cảm ơn bản thân luôn cố gắng nỗ lực, nếu không chắc giờ vẫn cãi nhau với mẹ chồng ở trong làng. 

Vài năm nay tôi nhận thấy một quy luật vận hành như thế này: Dù lúc bắt đầu kịch bản cuộc đời bạn có tệ hại ra sao, bạn vẫn có vô số lựa chọn và cơ hội để có thể lật mình. Càng ở thời điểm bắt đầu, cơ hội càng nhiều nhưng nếu lần lượt từ bỏ, cơ hội sẽ càng ngày càng ít.

Điều này còn phụ thuộc vào tư duy của mỗi người, một người luôn tích cực, nỗ lực tìm kiếm cơ hội với người suốt ngày viện cớ biện minh cho mình thì kết quả sẽ khác nhau một trời một vực.

Chúng ta thấy rằng, cùng là các cô gái xuất thân như nhau, có người phá bỏ gông cùm xiềng xích tái sinh lần nữa, còn có người sẽ dùng cả đời chỉ oán hận gia cảnh của mình.

Cùng là phụ huynh, có người vì muốn con mình có xuất phát điểm tốt hơn liền phát huy tất cả tiềm năng mình có để xây dựng cuộc sống tốt hơn, nhưng cũng có người dùng cả cuộc đời để oán niệm vì chăm con nên không có thời gian làm việc.

Dù cho bạn chọn nỗ lực hay oán trách thì đó là lựa chọn của bạn, và cũng là quyền lợi bạn có.

Bạn có quyền lựa chọn nỗ lực, cũng có quyền được chọn nằm xuống nghỉ ngơi. Rồi cuộc đời cũng sẽ đáp trả tương xứng với những gì bạn bỏ ra, nên bạn đừng ai oán sao người kia có này có nọ bởi vì họ đã gieo hạt hi vọng từ mùa xuân, tưới nước vào mùa hạ, thu đến mới có quả ngọt họ đã cất công vun trồng. 

Điều bạn tưởng không công bằng mà lại rất công bằng, lại thuận hoà với quy luật tự nhiên. Cuộc đời này có nhiều điểm bất công nhưng đâu đâu cũng là cơ hội để lật ngược ván bài cuộc đời.

---

Tìm kiếm Blog này

Chuyên mục

Về mình

Với tất cả những gì đã và đang làm, mình viết lại hành trình để lưu giữ.